Góc tâm lý: MẶC CẢM NGOẠI HÌNH

Góc tâm lý: MẶC CẢM NGOẠI HÌNH
Mặc cảm ngoại hình (tiếng Anh:Body dysmorphic disorder – BDD) là một trạng thái tâm lý tiêu cực, trong đó đối tượng thể hiện sự chú ý và lo âu quá mức đến khiếm khuyết nhỏ nào đó trên cơ thể mình (chẳng hạn như mũi không cao, tóc thưa…), thậm chí ngay cả khi khiếm khuyết đó không tồn tại. Căn bệnh làm suy giảm chức năng xã hội, ảnh hưởng đến công việc và ở một số trường hợp nặng có thể dẫn đến tình trạng tự cách ly bản thân hoàn toàn khỏi xã hội [1]. Chưa có nghiên cứu trên toàn cầu về tỷ lệ mắc, riêng tại Mỹ khoảng 1% đến 2% dân số phù hợp với các tiêu chuẩn chẩn đoán[2], ngoài ra mặc cảm ngoại hình ảnh hưởng đến nam và nữ với tỷ lệ ngang nhau. Bệnh còn có tên khác là rối loạn khiếm khuyết hình thể hoặc rối loạn sợ biến dạng cơ thể. Theo phân loại ICD 10 nó nằm trong nhóm bệnh rối loạn dạng cơ thể (somatoform disorders).
Body dysmorphic disorder (BDD) is a mental disorder characterized by an obsessive preoccupation that some aspect of one’s own appearance is severely flawed and warrants exceptional measures to hide or fix it.
Nguồn: https://en.wikipedia.org/wiki/Body_dysmorphic_disorder
See Translation

2 Comments

Comments are closed.