Người lớn

Người lớn, hãy ngưng vô duyên!
Tình hình là dạo này mình dù ko muốn nhưng lại rất hay gặp phải những người “có lớn mà chẳng có duyên”, đặc biệt là trong khi nói chuyện, tương tác với trẻ nhỏ. Chả hiểu những người lớn đó thấy gì đắc chí, hay ho ở việc trêu cho trẻ con sợ chết khiếp lên, khóc nấc không thành tiếng, hoặc ngơ ngác vì chẳng hiểu nổi dụ ý sâu xa của họ trong những câu đùa vừa kém duyên vừa chẳng văn minh tẹo nào. Rồi đến lúc trẻ tỏ thái độ thì lại lớn tiếng quát là hư, hỗn, láo, ghê ghớm… Ơ hay nhỉ, không tôn trọng người khác mà lại mong mình được tôn trọng sao? Mấy người lớn ấy khôn thật!
Một vài trường hợp mà mình hay gặp thuộc các thể loại sau:
– Trẻ đang cầm món đồ gì đó CỦA TRẺ, xong người lớn tự dưng đòi xin bằng được. Kiểu: “Daisy ơi, cho bác xin cái kẹo/con búp bê… này đi”. Ơ hay nhỉ? Bạn mới mua cái iphone mới ra, tiết kiệm cả năm trời, xong có người xin bạn có cho không? Đối với trẻ con mà nói, con gấu bông yêu thích hay cái kẹo mút mãi mới xin được bố mẹ cho ấy mà, còn quý hơn vàng. Tự dưng ở đâu ra xin, trẻ không cho lại bĩu môi kêu nó ki bo, thần giữ của các kiểu. Một phiên bản khác giật đồ trên tay trẻ rồi bắt trẻ lạy lục xin lại bằng được. Ơ hay nhỉ?
– Chả thân chả quen quen, tuần gặp trẻ chưa được 1 lần, mà nhìn thấy mặt từ xa đã véo von “Daisy chào bác chưa nhỉ?”. Trẻ con nó còn đang mắt tròn mắt dẹt chưa nhớ nổi ai với ai, khẽ nhíu mày suy nghĩ hoặc bẽn lẽn nép vào sau bố mẹ thì người lớn kia tuôn luôn 1 tràng “Ơ không chào bác à, 5 tuổi mà chưa biết chào à, ở nhà không ai dạy chào à…” bờ la và bờ la. Sao không chủ động chào trẻ trước để tạo thiện cảm, gần gũi, cũng là phép lịch sự đấy chứ, ai nhớ ra/cảm thấy quen người còn lại thì chào trước, có sao đâu. Trẻ con cứ ko chào trước, bất kể thân quen, lớn bé, thì đều là hư, hỗn lão hết sao? Ơ hay nhỉ?
– Hỏi hoặc đùa những nội dung nhạy cảm, hoặc những nội dung 100% trẻ chả hiểu gì, hoặc xui trẻ đi nói những câu nó cũng chẳng biết nghĩa là làm sao. Ví dụ phổ biến nhất là liên quan đến các vấn đề riêng tư của bố, mẹ, gia đình của trẻ, hoặc xui trẻ hôn môi bạn nọ bạn kia, hoặc dạy trẻ mấy câu nói tục. Lúc trẻ ngây thơ làm theo thì đám người lớn hô hố nói cười, vui vẻ đắc chí lắm.
– Người lớn rất hạn chế chê bai cơ thể của nhau, nhưng lại chả ngần ngại nhận xét và chê bai cơ thể của trẻ nhỏ. Phổ biến nhất là “Ôi cháu xinh thế, lớn lên tha hồ làm người mẫu/hoa hậu, tha hồ nhiều anh theo nhé”. Nhiều bố mẹ khi thấy người khác nói với con những câu ntn thường thấy mát lòng mát dạ lắm, cá nhân mình cho đây là một câu khen siêu vô duyên và không văn minh. Nó sẽ vô tình khiến trẻ lầm tưởng về ngoại hình của mình, cũng như mục tiêu cuộc sống, hoá ra chỉ là để làm người mẫu/hoa hậu, hoặc “nhiều anh theo” thôi ấy hả? Trẻ sẽ lầm hiểu rằng việc có ngoại hình cũng là 1 dạng tài năng. Hix. Ngược lại là những người lớn thản nhiên chê bai “Ôi béo thế, ôi gầy thế, tóc này xí thế, nhìn buồn cười thế… Cứ tưởng là đùa vui nhưng trẻ con sẽ tin 100% là thật và rồi sẽ âm thầm mặc cảm về bản thân suốt những ngày tiếp theo…
– Đùa quá trớn: doạ ma đến nỗi trẻ sợ tím tái mặt mày, khóc thét lên, hoặc ám ảnh mái sau này; hay cù léc quá đà đến nỗi trẻ đau quặn, cười không nổi mà chỉ khóc không thành tiếng… Doạ cho trẻ khóc được có vẻ là 1 chiến tích lớn lắm, nên đám người lớn lại càng cười to đắc chí.
Túm lại là, nếu bạn không có kinh nghiệm nói chuyện hay tương tác với trẻ, tốt nhất là nên hỏi thăm vui vẻ những câu hỏi thông thường, không động chạm đến quyền riêng tư hay thông tin cá nhân của trẻ, hoặc an toàn nhất là chẳng cần nói gì, chỉ cần cười tươi thôi.
Trẻ nhỏ không phải là đối tượng để mang ra trêu đùa bỡn cợt, và không xứng đáng bị như thế!
Người lớn ạ, hãy ngưng vô duyên nhé!
Nguồn : Copy.
Thấy hay nên em lưu lại.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *