Sài Gòn buồn

Sài Gòn buồn
Từ miền quê Đói đi, mần nuôi thân nơi xa, trong lòng bao lo âu, nhiều con đường không biết, nhiều con người không quen, còn có dối gian đầy.
Gác trọ hàng đêm, chẳng ai thân thiết bằng những người ở lối xóm, Đói nghe người này tám, người kia đánh đàn guitar, hát vu vơ tìm phút vui cười rồi vào giấc ngủ.
Ngày xưa Đói đi, từng đêm mong nhớ về quê nhà người thân yêu, ngày xưa Đói đi, cuộc sống miền quê rất vất vả vì nghèo khổ, hơn tám năm qua, làm ăn buôn bán không thuận lợi lắm khó khăn, Đói theo người bạn, hy vọng lên đường cùng kiếm tiền nuôi cha mẹ.
Một mình thấy tủi phận, khi Đói mần ở đây, với nhiều điều bỡ ngỡ, đường phố thì muôn màu, con người thì đông đúc, nhưng sao quá u hoài.
Mồ hôi ướt đẫm, sức lực cạn dần cho những đêm mần tăng ca, Đói mệt nhoài đi về, trong gió sương đơn côi, nhìn khói thuốc trắng bay càng thấy Sài Gòn thật buồn.
Đói Và Khát, Căn Gác Trọ, Sài Gòn, 20h19′, 09/08/2015.
See Translation