Tưởng nhớ một người tài

Tưởng nhớ một người tài, Nhà thơ Việt Phương 🙁
Không chỉ là tác giả của những bài thơ nổi tiếng đầy suy tư, dằn vặt, phát hiện và đi trước thời đại, ông còn làm mình nhớ đến những vần thơ tha thiết với làng quê, với tuổi thơ, những vần thơ chan chứa, thấm đẫm và xốn xang kỷ niệm của bao người:
“…Quê ta những con đường đất thịt
Êm đềm như một vệt tình thương
Hai bờ cỏ mịn màng tha thiết
Những cành xoan phủ biếc mái vàng
Quê ta dòng sông trôi bình thản
Khoan thai trong bảng lảng hoàng hôn
Đàn trâu đẫm mình đen loang loáng
Chiều rỏ tình quê xuống tâm hồn
Quê ta những buổi đùa như phá
Ta khát như tàu lá chuối khô
Trong lòng mẹ chạy về, hối hả
Uống nước xong, uống cả nụ chè
Quê ta những cây rơm vàng rực
Chơi hú tim ta sục tìm nhau
Bát canh cua dậy mùi thơm phức
Mẹ cho ta húp chực hớp đầu
Quê ta một nhịp cầu nhún nhảy
Những đêm nao hây hẩy gió nồm
Ta ngồi đếm sao trời thức dậy
Dưới chân cầu nhẹ quẫy trăng lam”